Hàn Mặc Tử (pen name) was a poet born in 1912 in Central Vietnam. From a young age he showed great talent and soon became well known. At 25 years old, he contracted leprosy and became increasingly isolated, despondent, and mad. His late poetry reflected this crazed state of mind. He died at 28 and his name became a metaphor for a sad, unfulfilled life. The first four lines of the song is from one of his poems.

Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Trăng nằm im trên cành liễu đợi chờ
Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Chẳng bán tình duyên ước hẹn hò.

Đường lên dốc đá nửa đêm trăng tàn nhớ câu chuyện xưa
Lầu ông Hoàng đó thuở nào chân Hàn Mặc Tử đã qua
Ánh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ cát dài thêm hoang vắng
Tiếng chim kêu đau thương, như nức nở dưới trời sương
Lá rơi rơi đâu đây sao cứ ngỡ bước chân người tìm về giữa đêm buồn

Đường lên dốc đá nhớ xưa hai người đã một lần đến
Tình yêu vừa chớm xót xa cho chàng cuộc sống phế nhân
Tiếc thay cho thân trai, một nửa đời chưa qua hết
Trách thay cho tơ duyên chưa thắm nồng đã vội tan
Hồn ngất ngư điên cuồng cho trời đất cũng tang thương, mà khổ đau niềm riêng.
Hà Mạc Tử xuôi về quê cũ, giấu thân nơi nhà hoang
Mộng Cầm hỡi thôi đừng thương tiếc, tủi cho nhau mà thôi
Tình đã lỡ xin một câu hứa, kiếp sau ta trọn đôi
Còn gì nữa thân tàn xin để một mình mình đơn côi.
Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn gầy đón chân chàng đến
Người xưa nào biết, chốn xưa ngập đường pháo cưới kết hoa
Chốn hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thầm nghe trăng vỡ
Xót thương thân bơ vơ, cho đến một buổi chiều kia
Trời đất như quay cuồng khi hồn phách vút lên cao
Mặc Tử nay còn đâu?

Trăng vàng ngọc, trăng ân tình chưa phỉ
Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng.

Who wants to buy the moon, I will sell it to you
As it lies still waiting on the willow branch
Who wants to buy the moon, I will sell it to you
But I will not peddle my love and promises

Climbing the rocky path under the waning moon, remembering an old tale
Of the Hoàng Inn where Hàn Mặc Tử once passed through
While the moon hangs crooked over the deserted sandy bank
Birds calling out achingly, as if their chests are bursting under the dewy sky
Leaves falling here and there, the stars misleading his feet in the somber night.

Ascending the gravel path, remembering long ago two people came together
Passion just flared only to regret him and his wasted life
Wistful for a man whose life was not halfway done
Remorse for a love fading before it had a chance to flourish
The soul drowning and crazed even the heavens is moved, yet he suffers alone.
Hàn Mặc Tử retreated to his village, hiding in a deserted house
Mộng Cầm please, save your sympathy, let’s just lament our fate
Love has gone, promise to complete each other in the next life
There’s nothing left but this dying body, leave me to be alone

Seeking solitude, the land of Qui Nhơn welcomed his arrival
Who knows this path was flooded with wedding firecrackers before?
Now sparse and abandoned, Hàn quietly listens as the moon disintegrates
Bitter for his destitute life, until one evening
The earth seems to spin madly when his soul darted up to the sky
Mac Tu is now gone.

Oh the pearly moon of unfulfilled love
I look at you, forever in despair.